Sau
khi Ngân hàng Nhà nước (NHNN) điều chỉnh tỷ giá hôm 19/6 với lý do là
để hỗ trợ xuất khẩu, một số người đã lo ngại ư điều chỉnh này sẽ tác
động tiêu cực lên ổn định vĩ mô vì cho rằng giữa chính sách ổn định vĩ
mô (và duy trì niềm tin vào VND) và chính sách điều chỉnh tỷ giá (phá
giá) để hỗ trợ xuất khẩu vốn tồn tại mâu thuẫn ở mức độ nhất định.
Tuy nhiên theo người viết, NHNN vẫn có thể đồng thời lựa chọn và đạt được cả hai mục tiêu này cùng lúc, bởi vi:Phá
giá chỉ gây ra hoặc làm tăng áp lực lạm phát khi đi kèm với phá giá là
một chính sách tiền tệ nới lỏng quá mức bình thường. Nếu song hành với
phá giá mà NHNN thu hút lượng VND thặng dư phát sinh do phá giá về kho
quỹ của mình thì áp lực lạm phát không hề tăng lên so với trước khi phá
giá.
Tương ứng với việc mua USD này của NHNN là một lượng VND được
tung ra lưu thông, giả sử là tương đương với 10 đơn vị nữa, qua hệ
thống ngân hàng thương mại, làm tăng cung tiền lên thêm 110 đơn vị, tức
là vượt hạn mức 100 đơn vị (đã sử dụng hết), và do đó tăng áp lực lạm
phát, có thể đẩy lạm phát vượt trên mức mục tiêu 5% cho cả năm 2014.
Ví
dụ, kế hoạch tăng cung tiền của NHNN trong năm 2014, trước khi phá giá,
là 100 đơn vị (để tương ứng với mục tiêu lạm phá là 5%/năm, tăng trưởng
tín dụng là 10%), và giả sử NHNN đã sử dụng hết hạn mức cung tiền này
vào quý I, nhận thấy VND đã bị lên giá thực so với USD ảnh hưởng xấu đến
xuất khẩu, NHNN quyết định phá giá VND thêm 1 điểm phần trăm.
Để
phá giá VND 1 điểm phần trăm, NHNN cần phải và sẵn sàng mua USD từ hệ
thống ngân hàng với tỷ giá 21.246 VND/USD, tăng 1% từ mức trước đây là
21.036 đồng, cho đến lúc các ngân hàng thương mại không còn nhu cầu bán
USD cho NHNN tại mức giá này nữa.
Với sự kiên quyết khống chế lạm
phát ở mức bằng hoặc thấp hơn 5%, NHNN phải và sẽ tung tín phiếu ngân
hàng hoặc dùng công cụ dự trữ bắt buộc để hút 10 đơn vị VND thặng dư do
phá giá về kho quỹ của NHNN. Nếu muốn làm và làm được như thế thì hoàn
toàn có thể khẳng định rằng phá giá không nhất thiết gây ra lạm phát, và
phá giá không nhất thiết phải đi kèm với chính sách tiền tệ nới lỏng
(là nguồn gốc của lạm phát và bất ổn vĩ mô).
Sẽ có người phản biện
rằng phá giá mà phải thắt chặt chính sách tiền tệ thì sẽ gây ra tác
dụng ngược là làm giảm tăng trưởng, chính là mục đích để phá giá (thông
qua hỗ trợ xuất khẩu). Nhưng lưu ý từ ví dụ trên, chính sách tiền tệ
thực ra vẫn được nới lỏng thêm 100 đơn vị như kế hoạch ban đầu của NHNN,
chứ không bị thắt chặt lại chỉ còn, ví dụ, 50 đơn vị cho cả năm 2014,
sau khi phá giá. Nói cách khác, nền kinh tế vẫn có đủ tín dụng, đủ thanh
khoản để vận động và tăng trưởng như kế hoạch (giả sử kế hoạch này là
đúng đắn theo tính toán của NHNN).
Tất nhiên, khi phá giá ở quy mô
lớn thì cũng có thể gây ra một sự hoảng loạn nào đó trong dân chúng và
giới đầu tư. Nhưng không có lý do gì để NHNN phải phá giá ở mức lớn đến
độ gây ra hoảng loạn như vậy.
Chính vì quan niệm phá giá sẽ làm
tăng lạm phát, tăng kỳ vọng lạm phát, gây bất ổn vĩ mô đã làm cho NHNN
cố gắng neo tỷ giá ở mức “ổn định” nhất có thể, với niềm tin rằng làm
thế sẽ làm tăng lòng tin của dân chúng và nhà đầu tư vào VND (trong khi
cung tiền tiếp tục được mở rộng để kích thích tăng trưởng gây ra áp lực
lạm phát lớn). Nhưng nếu tỷ giá bị neo quá lâu thì sẽ dẫn đến nguy cơ
phải thực hiện một đợt điều chỉnh tỷ giá mạnh. Như thế có nghĩa là việc
neo tỷ giá để đạt được sự ổn định tạm thời về tỷ giá, về lòng tin, không
phải là giải pháp cơ bản và bền vững cho chính sách tỷ giá.
Thay
vào đó, cái cần có là một chính sách quản lý tỷ giá linh hoạt sao cho tỷ
giá luôn phản ánh sát thực nhất có thể quan hệ cung cầu USD và chênh
lệch lạm phát giữa Mỹ và Việt Nam. Khi đã thiết lập được một sự linh
hoạt như vậy rồi thì phá giá nếu có chỉ là những bước điều chỉnh nhỏ,
không gây xáo trộn lớn trong xã hội (vì xã hội nhận thức rõ và thông cảm
được tại sao NHNN phải “điều chỉnh” tỷ giá như vậy), và càng không có
lý do gì để e ngại rằng phá giá sẽ làm bất ổn vĩ mô và mất lòng tin vào
VND cả!
Cũng liên quan đến việc điều chỉnh tỷ giá, ở một góc độ
khác, có ý kiến lo ngại rằng phá giá (mạnh) để cải thiện sức cạnh tranh
thì sẽ kích thích các nước khác phá giá theo để duy trì tính cạnh tranh
của họ, hoặc sẽ khiến cho những nước khác càng có bằng chứng nói rằng
chúng ta “trợ giá” cho nhiều loại đầu vào của nền kinh tế.
Trên
thực tế, nếu VND đã lên giá thực (ở mức lớn) so với USD thì Việt Nam
hoàn toàn có quyền và có cơ sở hợp lý và chính đáng để tiến hành phá giá
(kể cả phá giá mạnh) mà không phải e ngại bất kỳ nước nào dị nghị cả.
Và nếu các nước khác bắt trước phá giá theo thì âu cũng là việc bình
thường, giống như việc 2 đối thủ tìm mọi cách hạ giá thành để tăng tính
cạnh tranh của sản phẩm. Thêm nữa, trên thực tế, không nước nào điều
hành kinh tế theo kiểu bắt chước rập khuôn cả, chính sách phải bắt nguồn
từ thực tế.
Theo TS Phan Minh Ngọc
Comments[ 0 ]
Post a Comment